Pages

Friday, June 12, 2009

Những cuộc đời tầm gửi (Phần cuối)



Oksana Robski là một nữ doanh nhân, một nhà văn chuyên viết về cuộc sống của giới thượng lưu Nga. Cuốn sách best seller “Casual” của bà đã trở thành một trong những cuốn bán chạy nhất trong năm. Trong “Casual” là cả một thế giới của các quý bà quý cô giàu có, một thế giới khác hẳn so với những gì chúng ta thường hình dung về nước Nga, về con người Nga.Điện thoại nhà đổ chuông.

Tôi chạy bổ đến, vừa chạy vừa nghĩ ra cách nói chuyện với Vaneshka sao cho hợp lý nhất. Giọng hơi buồn ngủ, hơi uể oải và sẽ bảo anh gọi lại vào buổi tối. Hay là ngày mai. Hoặc là tôi sẽ gọi lại khi nào rảnh.


Mẹ gọi điện.

Cụ hỏi thăm tình hình của tôi có ổn không.

Tất nhiên là tôi quá ổn rồi, chỉ rất nhớ mẹ và Masha. Hai bà cháu cũng nhớ tôi, và sắp quay về. Cũng đã đến lúc tôi phải lo quần áo mới cho Masha rồi, con bé cao hẳn ra sau mùa hè này.

Tôi đặt ống nghe xuống. Rồi ngắm mình trong gương.

Botos bắt đầu có tác dụng rồi.

Các nếp nhăn mất tiêu. Cơ mặt căng ra. Khuôn mặt búp bê của cô bé có cặp mắt xanh biếc. Còn khi cười – không khác gì Phantomac trong phim ma dọa trẻ con – môi cố kéo ra, cặp mắt như kính không động đậy.

Ngay lập tức tôi quên hẳn về Vaneshka và tức tốc gọi cho cô thợ chăm sóc sắc đẹp.

Cô ta thông báo với tôi rằng, đó chính là điều mà tôi muốn và điều kỳ diệu do Botos đem lại sẽ kéo dài từ ba đến sáu tháng. Rút cục, tôi đành phải tự kết luận là với tình trạng hiện giờ, giải pháp tốt nhất là tôi sẽ không cười trong vòng nửa năm.

Tôi khóc òa lên, lấy tay quệt nước mắt trên má. Cặp mắt trong gương vẫn chẳng động đậy. Khuôn mặt của tôi giờ giống như mặt người chết dưới vòi hoa sen. Không thay đổi dù nước lạnh hay nóng.

Mùa hè đã kết thúc.

***

Một số người đòi hỏi cao ở cuộc sống. Số khác coi cuộc sống của mình như kỳ tích. Số nữa thì coi như chén rượu phải uống cạn. Còn tôi coi cuộc đời này như một người bạn cùng chơi một trò chơi thú vị

Cả thế giới này là một trò chơi.
Nước đi đầu tiên luôn theo sau trò chơi. Tôi đi nước tiếp theo và hồi hộp chờ bước đối thủ sẽ đi.
Trong trò chơi này không tồn tại luật lệ nào. Kinh khủng ra phết, nhưng dần dần tôi cũng quen.
Không có người thắng.
Lúc đầu tôi cố gắng tính điểm nhưng rồi bỏ ngay ý định đó. Tôi cũng chưa khi nào bỏ lượt đi. Khi nào muốn đầu hàng, tôi chọn cách nghỉ giải lao giữa các trận.
Cuộc sống luôn có trong tay con phăng teo.
Con bài này xuất hiện vào những chỗ bất ngờ khiến cho cuộc chơi thêm căng thẳng. Không thể đoán ra lúc nào nó xuất hiện và xuất hiện như thế nào. Quan trọng là sống cứ như thể không có con phăng teo này trong cuộc chơi.
Tôi đã chơi và đặt cược bằng hạnh phúc.

4
Có lẽ tôi đã rất ngạc nhiên khi cô bé tóc vàng bước ra từ nhà hàng hôm nọ gọi điện cho tôi.
Tôi ngạc nhiên thật.
Cô ta cũng tự giới thiệu đúng như thế:
— Đây là người chị đã gặp ở nhà hàng. Người đi cùng anh Sergh. Chị có nhớ không ạ?
Lúc đó tôi đang ngâm mình với ba giọt tinh dầu nhài.
Để giảm nhịp tim đập nhanh, có lẽ tôi nên thở sâu một lần, nhưng tôi lại lặng người đi một giây, rồi hỏi lại với giọng vô cảm:
- Lúc nào nhỉ?
- Sao lại thế – cô gái lúng túng- khoảng một tuần trước khi Sergh, Sergh… ra đi. Ở “Pinokio” trên Đại lộ Kutuzov.
- A, thậm chí tôi reo lên trong ống nghe.
Có lẽ tôi cảm giác rằng, ban đầu tôi đã hoảng vì đây là cô gái bước ra từ nhà hàng Hồng Kông trên phố Tverski. Chẳng hạn thế.
- Em cần gặp chị – hình như cô ta sắp khóc toáng lên trong điện thoại.
- Để làm gì nhỉ? – tôi hỏi rất nghiêm chỉnh.
Giây phút đó, tôi có cảm giác mình căm ghét tất cả đàn bà trên trái đất này mà đại diện là cô bé đang nói chuyện. Nếu đã có một cô nàng như vậy, chắc lẽ còn có nhiều con khác cũng như vậy.
- Em không thể nói qua điện thoại được.
Tốt nhất là nên bỏ ống nghe xuống. Nhưng, có lẽ sẽ chẳng có người phụ nữ nào trên trái đất này lại từ chối gặp mặt tình nhân của chồng mình cả.
Tôi co tròn lại trên giường. Cả gối lẫn quần áo của Sergh đều còn vương mùi anh. Khi Sergh còn sống, tôi đã chẳng để ý đến điều này. Còn bây giờ tôi cảm thấy mùi của anh đặc biệt rõ.
Cô gái tên là Xvetlana. Chúng tôi hẹn gặp nhau sau một tiếng. Tại “Pinokio” trên đại lộ Kutuzov.
Cô ta lái chiếc Volswagen cũ. Nếu mà họ cặp với nhau sớm hơn, có lẽ cô ta đã có một con Merxedec như của tôi. Hay là có thể kém hơn chút đỉnh.

Tôi đeo kính đen, dù trong phòng hơi tối. Chẳng muốn cho người tình của Sergh chiêm ngưỡng hết khuôn mặt tôi với tác dụng của botos. Chỉ trừ khi dọa cô này. Khi đó chỉ cần cởi kính và làm một gương mặt đáng sợ. Đúng hơn là chỉ cần cởi kính.
Cô ta ăn vận không đến nỗi tồi. Ăn vận theo kiểu mà chồng tôi thích. Nghĩa là, theo cách mà tôi đã yêu anh: quần áo đầu tóc hợp mốt, nhưng không khiêu khích.
Cô ta ngồi xuống và lập tức rút thuốc lá ra.
Tôi ngồi yên và thậm chí cũng không thử bắt đầu câu chuyện.
Cô gái rõ ràng là hơi hoảng, và vì vậy tôi vẫn còn bình tĩnh và thậm chí cảm thấy mình hơn hẳn cô ta. Tuy chưa hiểu là hơn ở điểm gì.
Gã bồi bàn bước lại gần.
Tôi gọi nước quýt đá. Cô gái – nước khoáng.
Tôi từ chối xem thực đơn, chỉ gọi một món salad. Cô gái nói rằng cô không đói.
- Người ta không cho em đến dự đám tang – cô bé thì thào mà không nhìn tôi.
Lạy chúa, tôi nghĩ. Chỉ riêng với ý nghĩ cô ta có thể có mặt ở đó, ngoài nghĩa trang, bên cạnh tôi khi chôn cất Sergh, tôi đã cảm thấy sôi lên vì căm ghét con khốn kiếp này.
Nhưng tôi vẫn giữ nụ cười thông cảm trên mặt.
- Ai thế? – Tôi không ngạc nhiên nếu thậm chí trong giọng nói có thêm chút bực mình.
- Bạn bè của Sergh. Veronica và Igor. Tất nhiên là chị biết họ, đúng không.
Tất nhiên rồi. Cô bạn gái Veronica của tôi. May mà tôi đeo kính đen. Không hiểu là còn ai nữa nhỉ?
- Có đấy. Nhưng không thân lắm – tôi thậm chí tỏ vẻ luyến tiếc – cô chơi với họ à?
Không hiểu tại sao, khi nói chuyện với Xvetlana, tôi lại có cái giọng kẻ cả, bề trên.
- Vâng ạ. – Cô gái cụp mắt xuống và thì thào. – Em đang có bầu.
Tôi đứng lên và đi ra ngoài. Không quan trọng là đi đâu, nhưng chân tôi lại bước ra ngoài cửa. Ở ngoài phố tôi dừng lại và dựa lưng vào tường. Thật quá đáng. Nếu sức chịu đựng của tôi giống như quả bóng thì có lẽ bây giờ nó đã nổ tung rồi.
Chưa bao giờ tôi mong ước Sergh còn sống đến thế. Tôi có thể vung tay tát anh bôm bốp, vứt hết quần áo đồ đạc ra ngoài đường và đuổi thẳng cổ.
Không, thật may là anh đã chết. Có nghĩa là không bao giờ anh còn đến gặp tôi và cũng sẽ không bao giờ thốt ra câu “Xin lỗi em, anh có người khác rồi. Bọn anh sẽ có con với nhau” Anh đáng chết chỉ vì lý do để tôi không bao giờ phải nghe câu đó.
Số 17 trên gót chân.
Người mà chẳng bao giờ còn ai có thể giúp gì được nữa.
Ý nghĩa từ “chẳng bao giờ” chỉ có thể hiểu được khi ở trong nhà xác. Tất cả các trường hợp khác – dùng từ đó thật không chính xác.
Tôi quay vào nhà hàng.
- Sao đây? Cô sẽ sinh? – tôi bỏ kính và nhìn xoáy vào cô gái.
Cô ta gật đầu.
Và tôi hiểu ra là mình đang ghen tỵ với cô ấy. Tôi cũng muốn là mình sẽ còn lại một phần của Sergh trong cơ thể, dưới trái tim đang đập. Cũng tóc xoăn và mắt xanh biếc.
Tôi ra hiệu cho bồi bàn đến thanh toán.
- Em không có tiền. – Xvetlana nói.
- Tôi sẽ trả – thật xấu hổ nhưng tôi nói câu này với giọng ngạo nghễ.
- Em chẳng có tí tiền nào.
Tôi ngơ ngác.
- Thế thì cô sẽ sinh nở ra sao?
- Em mong là chị sẽ giúp em.
- Tôi?
Trời ơi, hóa ra đây là cảm giác của đám đàn ông khi ả đàn bà nói với họ rằng mình có mang. Họ cảm thấy như bị sập bẫy. Thậm chí tôi còn nghe rõ tiếng bẫy sập. Không còn đường ra. Hay là có nhỉ?
- Bầu bao lâu rồi?
- Mười tuần ạ.
- Cô còn hai tuần để đi phá thai. Tôi sẽ tìm cho bệnh viện tốt, bác sĩ của tôi xịn nhất Matxcơva.
- Em không làm thế được – cô bé nhìn tôi như nô lệ nhìn chủ nhân – đây là lần đầu tiên em mang thai và bác sĩ nói rằng không được bỏ.
- Cứ để bác sĩ của tôi khám cho cô đã. – Tôi không đầu hàng.
Cô ta gật đầu.
- Vâng ạ. Nhưng dù sao đi nữa thì em vẫn cứ sinh. Em rất muốn có con trai của Sergh. Mẹ em cũng đã biết rồi. Cụ đồng ý chị ạ.
Tôi lấy số điện thoại của cô gái.
- Chị giúp em chứ? – Xvetlana hỏi tôi lúc chia tay.
Tôi chẳng buồn trả lời nữa.

5

Tôi tỉnh giấc lúc sáu giờ sáng.
Và đi loanh quanh trong nhà. Nhìn vào ngăn quần áo. Đồ đạc của Sergh hầu như không có: hai, ba cái áo comlê mà anh chẳng dùng, giày mùa đông trong hộp. Sẽ phải đề nghị người ta dọn hết đi. Đến gần mười giờ tôi lại ngủ thiếp đi.
Và tỉnh lại khi điện thoại đổ chuông.
Cô bạn gái Veronica từ Tây Ban Nha đã quay về.
- Bồ ơi, đến chỗ tớ chơi nhé. Tớ vẫn tự rủa mình vì đã để cậu lại đây một mình. Mọi chuyện kinh khủng quá. Khi cậu gọi điện, tớ đã khóc cả ngày ròng. Cậu đến ngay nhé.

Veronica là láng giềng và là công dân điển hình ở làng chúng tôi. Cô thợ mát-xa của tôi thường nói về những người loại này – tội nghiệp họ, chẳng lúc nào được thư giãn. Ngay cả trong khi ái ân, các bà cũng phải đặt tay bắt mạch. Nghe mạch của chồng. Vì nếu anh chông chưa đi cặp bồ với một cô gái trẻ thì chắc là sắp đi mất. Và nỗi sợ hãi trước cô bồ tưởng tượng khiến họ phải cố kiếm đến hai bằng đại học lận lưng khi chạm ngưỡng bốn mươi, và học năm ngoại ngữ, rồi đợi suốt hai giờ xếp hàng cùng với dân Pháp để vào Bảo tàng D’Orse khi có triển lãm các họa sĩ ấn tượng Mỹ.

Nhờ có họ mà các bà giúp việc và đám người làm vườn công nhận sự khác biệt giai cấp của mình. Chủ yếu vì trí thức hơn hẳn như đã kể trên.

Tôi lái xe lại gần ngôi nhà màu trắng của họ, mang theo bánh gatô “Napoleon”

Ở ngoài bậu cửa dưới mái hiên, cô con gái mười sáu tuổi của họ đang hút thuốc ngon lành.
- Sao thế, bố mẹ không có nhà à? – tôi đoán.
- Không có ạ. – Cô bé nhìn vào mắt tôi, tìm kiếm một sự đồng tình, chắc có tìm thấy và nhìn thêm lần nữa – Bố cháu ở Matxcơva, còn mẹ về ngay giờ thôi. Hình như nhà hết kem bôi hay bánh mỳ gì đó cô ạ.
- Cháu sao rồi?
- Ổn thôi ạ.
- Lớp mấy rồi ấy nhỉ? Mười đúng không?
- Lớp mười một rồi cô ơi.
- Lớn thật rồi.
- Vâng, ngày xưa cháu nhìn hội lớp mười một và nghĩ – trời, sao bọn họ lớn thế nhỉ. Lạ thật.
- Lạ gì? Vì cháu đã học lớp mười một nhưng vẫn chưa cảm thấy mình là người lớn?
- Thế đấy chứ.
- Mọi thứ vẫn tiếp tục như thế – tôi nghe giọng điệu mình hệt như mẹ tôi – cháu sẽ luôn cảm thấy mình là một con nhóc. Chỉ đến lúc nào đó, khi cháu ba chục hay năm chục, cháu chợt ngộ ra rằng – hóa ra mình thành người lớn từ lâu rồi.
Cô bé nhìn tôi thông cảm.
Chúng tôi im lặng.
Cánh cửa tự động mở rộng và xe Veronica lượn vào.
Một số con Mercedec trông giống y như cá mập.
Veronica ôm choàng lấy tôi, mắt ngấn lệ.
Điều này luôn luôn dễ chịu.
Tôi cũng òa lên.
Cô con gái của Veronica cũng nức nở.
Chúng tôi uống trà và ăn bánh kem.
Veronica kể về Marbel. Biển thì lạnh ngắt, dân Ả Rập đông kịt, giá cả đắt đỏ. Sang năm cô nàng lại đi sang đó. Rồi hỏi tôi có muốn đi cùng không? Muốn chứ. Tốt quá. Igor sẽ rất vui. Anh ấy quý cậu và Sergh lắm. Tội nghiệp Sergh.
- Ừ, thế còn với con bồ của Sergh?
Veronica bặt giọng, nhìn tôi hốt hoảng. Chỉ trong một giây.
- Cậu biết nó à?
- Không nhiều như cậu.
- Bạn yêu quí ơi, bà phải hiểu tôi. Tớ hoàn toàn không ủng hộ tý nào.
- Tất nhiên rồi.
- Lũ đàn ông mà. Tớ không thể để chỉ mình Igor gặp họ. Thể nào con này cũng sẽ lại dắt thêm bạn gái đến.
- Đúng rồi.
- Đừng giận. Cậu hơn nó nhiều. Thật mà. Tất cả đều nói thế.
Chúng tôi lăn lóc trên sa lông ở phòng khách. Điều hòa nhiệt độ chạy và không còn thấy nóng.
- Sergh dính vào nó lâu chưa?
- Khoảng nửa năm. Cậu thật sự không để ý thấy điều gì sao?
- Không.
Tôi có thấy. Anh chu đáo hẳn lên. Thường xuyên tặng hoa và quà.
- Sergh có yêu nó không?
- Sao có chuyện ấy được. Anh ấy chỉ yêu mỗi cậu thôi.
- Anh ấy tha nó đi khắp nơi và giới thiệu với tất cả mọi người à?
- Tất nhiên là không phải tất cả. Giời ạ, bồ ơi, tớ hoàn toàn không muốn cậu biết về chuyện đó tẹo nào.
Tôi cũng chẳng muốn. Chân tôi tự đưa tôi đến cái nhà hàng ấy. Hôm đó thậm chí tôi chẳng thấy đói tý nào.
- Thế họ làm quen ở đâu thế?
- Tại buổi khai trương cửa hàng mới của bọn này. Nhớ là hôm đó cậu không đến không?

Chẳng có lý do gì đặc biệt đề không tới vào hôm đó. Chỉ đơn giản là tôi ở nhà nghỉ ngoại ô. Tự nhiên thấy lười thay quần áo và đi vào Matxcơva. Xe thì đỗ đó, phủ đầy tuyết. Sergh chỉ định ghé qua độ nửa tiếng và tôi đợi anh về cùng ăn tối.
- Tớ thấy đeo theo chồng mọi lúc mọi nơi thật là ếch.
- Phải làm thế nếu cậu muốn bảo vệ gia đình mình.
Tôi cảm thấy đúng là mình có lỗi thật.
- Thật chẳng ra sao khi tiếp xúc với con bồ của chồng tớ.
- Bà thôi đi cho. Thế bà làm gì nếu ở địa vị tôi?
- Tớ sẽ gọi điện và kể cho cậu.
- Tớ không chắc là cậu có muốn biết không.
- Thế nếu là cậu?
- Chịu. Chắc là có. Hay là tốt nhất mình thỏa thuận từ bây giờ nhé? Nếu cậu nhìn thấy lão Igor nhà tớ đi với con nở nào, cậu báo tớ ngay nhé? Được không?
Chúng tôi thỏa thuận với nhau. Nhưng thật ra, đó là một thỏa thuận đơn phương. Veronica luôn có tài thu xếp ổn thỏa mọi chuyện.
Igor về.
Anh ta chào tôi từ ngoài phòng. Rồi tiến lại, ôm chặt tôi trong vài phút.
Tôi lại cảm thấy thương thân kinh khủng. Thiếu chút nữa lại rống lên. Chắc là tại thần kinh. .
Giá mà tôi được ở lại với họ. Cùng xem ti vi. Bàn kế hoạch ngày nghỉ tới. Thành một phần buổi tối gia đình đơn điệu của họ. Và có lẽ là trò giải trí duy nhất của họ ngày hôm nay.
Tôi về nhà.
Trời đầy sao, đẹp đến nỗi trông thật giả tạo.
Ngược lại, nếu ta nhìn thấy cái gì đó thật là tởm lợm, chẳng bao giờ ta lại nghi ngờ nó là giả tạo.
Tôi ngủ thiếp đi trên hiên. Lần đầu tiên kể từ khi có chuyện, tôi nằm mơ thấy Sergh. Trông anh cứ ngường ngượng, khỏe mạnh và tôi như cảm thấy anh bên cạnh thật.
Tôi tỉnh dậy lúc rạng sáng. Chẳng muốn ngủ lại cũng chẳng thèm dậy.
Chim ca líu lô bên cạnh cái ghế tôi nằm.
Nếu nhắm mắt lại, hẳn sẽ tưởng là mình đang ở rừng, nằm trên bãi cỏ.
Mà việc gì phải nhắm mắt để tưởng tượng ra cái gì chứ? Đúng là tôi đang ở trong rừng thật, xung quanh là các rặng thông và ngôi nhà chìm trong màu xanh mướt của cỏ cây.
Tôi gọi Galia để xoa dầu dừa.
May mà có Galia, để lúc nào cũng có việc gì mà làm.
Sau khi xoa dầu, tôi tắm qua và đắp mặt nạ mặt thảo dược màu xanh nâu. Mặt nạ này gọi là Hiệu ứng tức thời. Và cái gọi là hiệu ứng tức thời đó phải mất 20 phút nằm im không nói gì. Tôi nhắm mắt lại, còn Galia lại bắt đầu lẩm nhẩm một mình “Tại sao ở Matxcơva lại không có nước sữa?”

Tôi gặp Olegjek ở “Palace Hotel”. Olegjek uống cà phê, hút thuốc và buôn dưa lê. Olegjek nói, chẳng cần nhiều tiền, chỉ độ triệu đô là đủ.
- Đủ cho cái gì cơ? – Tôi hỏi với giọng bề trên.
- đủ sống.
- Nhà ở Rublovka này, con Mec-220 này hoặc là Mazerati, đồng hồ JVC – chắc ông sẽ mua để rồi sau đó bán sạch đi sao.
- Sao bán?
- Thì hết tiền, trong khi ông quen sống sang rồi.
- Thế thì tôi chẳng cần nhà ở Rublovka.
- Bây giờ thì chưa, nhưng đến lúc ông có một triệu đô sẽ khác.
- Thế à, thế thì cần hai triệu vậy.
Tôi nhún vai.
- Không thì mười triệu – Olegjek phán.
Đối với thằng cha có hàm răng giả bằng sắt, con số mười triệu đô la Mỹ cũng trừu tượng hệt như mười cân xương đối với lũ chó hoang.
Olegjek chợt nhớ ra gã bạn cùng học phổ thông.
- Tôi nhìn thấy ảnh tay này trên báo bà ạ. Hóa ra đã là thành viên hội đồng quản trị một tập đoàn nikel. Bọn này chiếm nhà máy ở Ural, đuổi tất cả đội quản lý đi và nhét người mình vào.
Olegjek nói về người bạn với vẻ kính trọng. Người ta thường có giọng điệu như thế khi nói về người thân của mình khi họ đạt được thành công nào đó. Như thể trong chiến thắng của anh bạn có công lớn của Olegjek.
Hồi nhỏ Olegjek nện tay này suốt. Chỉ vì chúa ghét hội đeo kính. Nhưng kể từ khi thay con mắt trái bằng mắt giả làm từ thủy tinh, hắn ta đâm ra dễ tính hơn với những khiếm khuyết bên ngoài của người khác.
- Trông mặt bà buồn thế. – Olegjek nói. Tôi cười phá lên.
- Mà cười trông lạ lạ, như hoa giả vậy.
Tôi kể cho Olegjek nghe về hiệu ứng botos. Chuyện không phải anh đàn ông nào mình cũng kể được.
Olegjek chắc là hiểu điều đó, nhưng cũng chẳng giận. Ừ, đấy là ưu thế của hai mươi năm quen biết nhau.- Tôi tìm thấy thằng Phetisist của bà rồi, — hắn nói trong lúc ngả lăn trên ghế.
Tôi gật đầu. Khí lạnh bốc lên từ đâu.
Hóa ra kẻ giết chồng tôi đang ở đâu đó gần đây.
Thật đáng sợ.
Tôi phải kiềm chế mình. Từ ngữ chết lặng trên môi.
Olegjek ngó nghiêng xung quanh. Dường như hành động của tôi chẳng gây chút ấn tượng nào cho hắn.
- Cho teo cách nào ? – Olegjek nhìn thẳng vào mắt tôi.
Trong hoàn cảnh này, Olegjek cảm thấy mình hơn hẳn và vì thế sướng lắm.
- Theo ông thì sao? Olegjek đăm chiêu suy nghĩ.
- Bọc bê tông ổn không — Tôi liếc nhìn gã bồi bàn. Cậu ta cũng đang ngó chúng tôi.
Tôi gọi thêm ly nước quýt.
- Hay chôn sống nó ở nghĩa địa. Đến cổ. Vài ba ngày. Bà đến đó ngắm tý.
Mắt Olegjek chẳng sáng bừng lên vì kích động như thường gặp ở những kẻ thần kinh. Hắn nói với giọng bình thản, mang tính công việc, hệt như Galia nói về các món sa lat vậy.
- Mà có cách này hay hơn: dùng botos của bà — rồi chọc vào tim.
Tôi cũng cảm thấy không đến nỗi tệ.
-Còn không chỉ cần tạch cái. Sau đó tôi đưa bà ảnh.
Ảnh thằng Phetisist chết nhăn có thể cho vào album ảnh gia đình. Còn ối chỗ trống. Thậm chí có thể cầm theo người nữa.
- Không thì treo cổ, nhấn chìm sông hồ hay là cho chết ngạt. Olegjek khum ngón tay lại.
Tự nhiên tôi cảm thấy thỏai mái hơn với một lô xích xông các phương án như thế. Cứ như thể là trong hàng chục tội ác, tôi chỉ chọn có một và làm cho nó giảm bớt ý nghĩa trong mắt tôi.
- Hay là vứt từ trên mái nhà xuống, hay cho chết nổ ga…
Olegjek rõ ràng là đang sáng tác. Tôi cũng muốn nghĩ ra một cách nào đó, nhưng chẳng tìm được.
- Thế thì bà chọn đi. Chọn thời gian nữa.
Tôi đăm chiêu.
Rồi thử nhìn tình huống từ bên ngoài.
Tôi luôn làm thế, mỗi khi không hài lòng với thực tại.
Ác quỷ giết hoàng tử tốt bụng, đẹp trai. Công chúa đau khổ. Treo giải thưởng lấy đầu kẻ có tội. Tội phạm bị bắt. Chỉ còn chọn cách tử hình.
— Chém nó đi, — tôi nói, và Olegjek bị sặc khói thuốc.
— Ý bà là tùng xẻo ấy à?
Cơn buồn nôn trong tôi cuộn lên.
— Không. — tôi thở ra. — Chỉ đơn giản là giết đi thôi.
— Như thế nào?
— Chỉ cần nó biết tại sao nó bị xử.
Olegjek gật đầu.
— Ok. Sẽ nói cho hắn biết.
— Thế thằng này có con không? — tôi hỏi.
Mắt Olegjek ánh lên dấu hỏi.
Hắn cho rằng chắc tôi cần cảnh cáo cả lũ con của Phetisist.
Tôi lắc đầu.
— Thôi, không quan trọng.
— Lúc nào đây?
— Tùy ông. Tôi không cần biết thời gian chính xác.
— Nhất trí.
— Thế làm sao tôi biết là thằng này ngoẻo?
— Tôi đã đề nghị đưa ảnh cho bà mà.
— Không. Tôi muốn biết tin qua báo. Ông hãy nghĩ cách nào để có tin về hắn ở mục hình sự.
— Được thôi.
Tôi gọi thanh toán. Chúng tôi chia tay.
Tôi không tin được rằng chính mình đã làm chuyện này.

6
Hôm nay là ngày xông hơi.
Thứ tư. Ngày phù hợp nhất.
Đầu tuần thì phải làm những công việc tồn đọng lại sau ngày nghỉ.
Cuối tuần lại muốn lê la nhà hàng hay vào các vũ trường.
Thứ tư thì có thể tụ tập lũ bạn gái và bật lò tắm hơi.
Phòng tắm hơi của tôi theo kiểu Thổ Nhĩ Kỳ.
Veronica đến. Anh chồng Igor bị cảm, ngồi nhà dưới sự quản lý của đám vệ sĩ và ả giúp việc, và vì vậy mà Veroica có thể thư giãn, không phải lo lắng xem chồng đang ngồi với ai, ở đâu.
Lena đến. Chồng cô nàng bỏ theo con bé thư ký hai năm trước. Lena đeo hoa tai giả kim cương, nhưng ở làng tụi tôi chẳng ai có thể nghĩ là kim cương cũng có loại giả. Cũng giống như ở những nơi như cửa hàng lương thực trên Mnevski, chẳng ai biết là viên đá tròn tròn trên tay tôi còn đắt hơn cả cái cửa hàng của họ.
Katia đến. Tay bạn trai Musia của cô nàng – một gay ăn chơi nổi tiếng ở Matxcơva đang kiên nhẫn chờ đợi khi nào Katia ngừng tìm cho mình một tấm chồng và đến cận mốc tuổi khó đẻ sẽ đồng ý sinh cho anh ta một đứa con. Vì chẳng có ai trong số người tình cơ bắp của tay này có thể đẻ được.
Chúng tôi thắp nến, cuộn tròn người trong các tấm ga trải giường và Galia rót chè cho chúng tôi – loại chè từ hoa và cỏ chỉ giành để pha vào thứ tư.
Chẳng ai nói gì về Sergh.
Katia kể về một bà thầy bói chuyên đoán giấc mơ. Bà ta suốt ngày tụng niệm để kết quả trong giấc mơ đêm sẽ nhận được câu trả lời cho những vấn đề mình quan tâm.

Các vấn đề mà mọi người hỏi bà thầy bói thường là giống nhau.
Sau khi Katia đến, lão bà nằm mơ thấy Katia đứng bên bờ đại dương và cho một con cá biển bé xinh ăn vụn bánh mỳ trên lòng bàn tay.

Có nghĩa là bầu bì.
Katia hài lòng về quẻ bói này.
Có mỗi điều bất tiện duy nhất đó là khi đến gặp bà thầy bói này, hẳn bạn sẽ gặp ai đó quen. Vì cả Matxcơva đến đó.
Hay thật, không hiểu bà bà sẽ mơ gì về tôi nhỉ?
Ai đó đã từng nói với tôi, rằng người ta chỉ đến thầy bói khi chẳng còn gì để mất.
Tôi chưa đi xem bói bao giờ.
Veronica chui ra từ phòng hơi và xuýt xoa nhảy ùm vào bể lạnh.
Galia đưa cho cô nàng cái khăn bông to tướng. Veronica cuốn tròn và nằm xoài trên ghế băng mềm. Galia đắp mặt nạ màu xanh sáng để làm sạch da trên mặt cho Veronica.

Có những người phụ nữ, thậm chí với các loại mặt nạ dưỡng da, trông vẫn thật tuyệt vời.

Lena, người được một anh chàng dễ thương đi BMW theo đuổi từ lâu, đang nhức đầu về khả năng kinh tế của gã này.
— Không hiểu bà thầy sẽ mơ gì nếu tớ hỏi hắn có bao nhiêu tiền?
— Nếu là mười triệu đô, sẽ thấy hai con cá mập. — Katia nằm lên mát xa. — Nếu năm chục triệu – ba con.
— Còn nếu năm trăm triệu – sẽ là bàn chơi bạc ở casino. – Veronica đùa , mặc dù nói chuyện khi đắp mặt nạ là khôngnên. — Các mợbàcứ thử hình dung ra lão bà nằm mơ thấy bàn chơi bạc mà chẳng biết đó là cái của nợ gì vì chưa bao giờ bước chân vào casino?
Galia không tham gia vào các cuộc buôn dưa lê của chúng tôi.

Tôi cấm tiệt.

Sau khi qua vòng hai vào buồng xông hơi, đến lượt tôi làm mát-xa

Veronica uống trà, còn Katia và Lenka thì đang bì bõm trong bồn nước lạnh.

Tụi tôi biết nhau đã lâu rồi. Mười lăm năm. Cũng đã dăm bảy lần cãi nhau và chia tay. Có thời nào đó tôi và Lenka về một phe chống lại Katia, còn Veronica chẳng chơi với đứa nào. Hay là tụi tôi không chơi với cô ấy? Có lần Katia làm tôi cãi nhau với Lenka, rồi với Veronica và cũng phản cả tôi. Nhưng đợt đó cô nàng bị khủng hoảng nặng và qua một năm thì tôi tha thứ. Bây giờ tụi tôi lại chơi với nhau và rất quý thời gian này, chắc vì đều đoán là nó kéo dài không lâu. Chẳng thế nói là chúng tôi yêu quí nhau. Nhưng tụi tôi biết rõ về nhau hơn tất cả các bậc phụ huynh và các ông chồng chúng tôi cộng lại. Chúng tôi biết là ai sẽ đi nước cờ nào; đã từ lâu chấp nhận các nhược điểm của nhau và chúng tôi cũng chẳng cần đi gậy cà kheo hay tỏ vẻ tốt hơn bản chất của mình; chúng tôi có thể cho phép mình là mình, không cần quan tâm đến ấn tượng gây ra cho người khác. Cả lũ cảm thấy thỏai mái khi ở bên nhau, hệt như khi bạn ở trong căn phòng trẻ con vậy.
Sau đó, Katia kể về kiểu thẩm mỹ dùng tia laser cho da. Đắt, nhưng chẳng có tác dụng gì. Cô nàng làm bốn bận mất 730 đô và ngừng lại.
Tôi kể về cô bé Xvetlana ễnh bụng.
Veronica là gái hai con và bạn của Xvetlana.
— Hay là tụi mình cùng giúp nó? — cô bạn hô hào đầy phấn khởi.
Tôi biết, đó là cái gì rồi. Đầu tiên Veronica sẽ cho tiền. Đến khi sinh sẽ mua đồ chơi. Đầy năm sẽ nghĩ rất lâu là chúc mừng như thế nào, mua quà gì. Nhưng thậm chí chẳng gọi điện thoại để chúc mừng. Đến năm thứ hai khi ngồi cùng bạn bè ở nhà hàng sẽ vô cùng đau khổ tru tréo mình thật tệ vì đã bỏ rơi Xvetlana và bé con. Rồi sẽ mơ mộng mình chuẩn bị mua cả xe ô tô đầy những đồ cần dùng, đồ chơi, quần áo và đến tặng Xvetlana, miệng gạt đi những lời cảm ơn của cô này. Nhưng chắc hẳn là điều mơ mộng này chẳng bao giờ xảy ra.
— Con chó ấy muốn xúc chồng cậu đi! Thế mà bây giờ nó đủ trơ trẽn để nhìn vào mắt cậu! — Lena nói về Xvetlana nhưng ý là nói về cô thư ký mà lão chồng đã bỏ cô ta để cặp kè. — Kệ mẹ cho nó chết đói, tụi mình sẽ không bao giờ nhón tay làm phúc!
— Cho nó tiền đi phá thai, — Katia nói và nhìn tôi.
Chỉ mình tôi biết bí mật của Katia.Bảy năm trước đây, chú rể của Katia, một trong những người giàu nhất nước Nga, đã phải lòng một cô gái khác. Katia thực dụng, sau khi vật vã vì sự phản bội của người yêu, ngay lập tức nghĩ ra cách đảm bảo cuộc sống của mình. Trong lúc anh chàng còn chưa tuyên bố chia tay, ngay lập tức phải nghĩ ra độc chiêu. Và chúng tôi đã nghĩ ra. Katia báo là đã có bầu. Thậm chí là bỏ hút thuốc. Sau vài tháng, kêu khổ vì nghén. Kể cả với tôi. Đến thời điểm đó, chuyện tình của anh chàng đại gia với cô kia đã bị làm rùm beng. Katia đòi giải thích. Anh ta bỏ đi, sập cửa. Ngày hôm sau có thông báo là Katia bị sẩy thai. Và kết quả kèm theo là khả năng vô sinh. Đại gia cũng chia tay cô gái kia sau đó. Còn với Katia thì cho đến giờ, anh ta luôn luôn đốI xử tốt, và hàng tháng không quên chuyển vào tài khỏan của Katia mười ngàn đô la.
Katia không có con. Những cuộc tình dài lâu cũng chẳng có. Đã là một quý cô quen được bảo bọc thì không đơn giản để tìm cho mình một chàng rể.
— Còn cậu thì định sao? — Veronica hỏi.
Tôi nghĩ ra là có khi cô bạn này có số điện thoại của Xvetlana.
—Móc mắt nó ra, — tôi trả lời.
— Thế còn đứa trẻ?
Lena ngắt lời tôi.
— Phải chứng minh đúng là con của Sergh đã!
— Quá đúng, — Katia đồng ý.
— Không được. Chẳng có cái gì để xét nghiệm ADN.
Chỉ trừ khi… Tôi cũng không rõ…
Tôi biết rồi. Chỉ trừ khi khai quật mộ và lấy một nắm tóc của Sergh.

Tôi nghĩ là có lẽ mình sẽ vui khi nhìn thấy Sergh. Tôi rất nhớ anh. Nhớ như nhớ một người còn sống vậy. Đôi lúc tôi có cảm giác như anh chỉ đi đâu đó, và chỉ cần tôi gọi là anh sẽ quay về ngay. Và tôi cũng sẵn lòng gọi anh về!
Nhưng để nhìn thấy anh như thế – chắc là tôi không chịu rồi.
— Các cậu ơi, mình chuyển chủ đề gì khác đi – tôi đề nghị.
Và chúng tôi nói về chuyện chôm chỉa đồ của hội o sin.
Veronica có một tủ lạnh nữa ở tầng hầm. Để thực phẩm dự phòng.
Cô mua một con thỏ, cho là mình chưa nấu ngay nên cất vào tủ lạnh ở dưới. Tự tay cất. Sau ba ngày, cô lại thèm món thịt thỏ rán và khi đi cô dặn bà giúp việc nấu món này. Buổi chiều khi cô và Igor quay về nhà, bàn ăn đã dọn xong, trên đó là thịt bò hầm phomát và mayonaies. Tại vì không có thỏ – bà giúp việc giải thích. Veronica cáu quá, tự xuống tầng hầm mở tủ lạnh để hiểu rằng bà giúp việc nói đúng. Về con thỏ..
— Nhưng tớ có phải con ngố đâu! — Veronica than. — Tớ tự tay cất thỏ vào tủ lạnh mà!
Katia nói, đúng là tiếc con thỏ thật, nhưng khăn lụa còn tiếc hơn. Tớ cất trong tủ xếp cẩn thận, và mụ giúp việc ăn trộm dần từng cái một. Mụ nghĩ là Katia không nhớ hết. Katia bắt đầu nghi sau khi mất cái thứ hai, còn cái thứ ba thì bắt tận tay. Katia lôi khăn từ túi mụ, cho một bài giảng đạo đức và đòi hai chiếc kia.
— Tôi không trả, — mụ giúp việc nói và ngẩng cao đầu đi ra cửa. — Cô có quá nhiều khăn rồi. —Rồi mụđóng sập cửa lại, còn Katia ngồi thừ ra và sợ là bà này còn quay trở lại lấy thêm cái gì nữa.
— Cậu có địa chỉ mụ không? — Lena hỏi. — Phải cho một trận. Nó còn đến nhà khác làm tiếp ấy chứ.
— Có.
Veronica quyết định phất cờ.
— Đưa cho tớ. Tớ sẽ bảo Igor cho Boricsứch của bọn tớ đến. Đảm bảo tiệt nọc trộm cắp.Boricsứch là cựu thiếu tá công an đặc nhiệm. Ông ta làm công ăn lương cho Igor khi cần dọa ai đó. Ví dụ như một công ty du lịch đã nhận tiền nhưng không lo được visa hay là một vật nào đó mua rồi nhưng lại không cần nữa nhưng họ không chịu nhận lại. Boricsứch cho một đội đầu gấu đeo mặt nạ đen bao vây cửa hàng, rồi đàng hoàng đi vào trong, bắt cả đám nhân viên nằm xuống sàn và ngay lập tức giải quyết ổn thỏa mọi chuyện.

Chúng tôi buôn lung tung một vài chuyện nữa. Veronica chuẩn bị về nhà. Katia và Lena thì chẳng có chỗ nào để vội đi cả; chúng tôi lên phòng khách, mở một chai rượu vang, lăn lóc trên mấy chiếc ghế đệm mềm, thỉnh thoảng buông vài câu.

Đến nửa đêm, ai về nhà nấy.

TẦM GỬI

Tác giả: Oksana Robski

Dịch giả: Vũ Việt Nga

NXB Văn Nghệ, 2008

Số trang: 346, Giá 49.000 VND

Cuốn sách được xuất bản theo hợp đồng chuyển nhượng bản quyền giữa Công ty cổ phần Tinh Văn và Andrew Nurnberg Assosiates Limited, London (UK)



Oksana Robski – Vũ Việt Nga dịch
Các tin khác

No comments:

Post a Comment