Pages

Thursday, December 18, 2008

Bến lở bến bồi

Chú ấp úng tại đó nhưng tôi không bận tâm. Tôi hỏi cho có vậy thôi chớ cũng biết chú đứng đó nhìn cô Liêu. Nhà chú nuôi rất nhiều bò. ngày nào cũng vậy, trước khi vác cái bao đi cắt cỏ bắp cho bò ăn chú đều đội cái nón lên đầu đứng bên bờ mẫu này nhìn mút mắt về rẫy ớt của cô LiêuBa đi rồi tôi chạy ra hè nhà, nơi có đám rẫy của cô Liêu, tôi muốn nhìn thấy chuyến đò chở ba đi. Tới đầu rẫy tôi gặp chú Tại đang đứng xớ rớ. Chú giật mình bởi bước chân tôi, quay lại. Thấy tôi, chú nở một nụ cười gượng:

- Đi đâu mà gấp vậy nhỏ?

- Ba con mới đi. Tôi chỉ tay về hướng bến đò.

- Đi đâu?

- Đi Cà Mau. Đi đám ma bà dì. Ba hứa sẽ mua về một đôi chiếu Cà Mau.

- Chú...

Chú ấp úng tại đó nhưng tôi không bận tâm. Tôi hỏi cho có vậy thôi chớ cũng biết chú đứng đó nhìn cô Liêu. Nhà chú nuôi rất nhiều bò. ngày nào cũng vậy, trước khi vác cái bao đi cắt cỏ bắp cho bò ăn chú đều đội cái nón lên đầu đứng bên bờ mẫu này nhìn mút mắt về rẫy ớt của cô Liêu.

Người ta đồn ầm chú mê cô Liêu nhưng cô Liêu đã thương người khác mất rồi, người nào được cô thương thật may mắn. Chú Tại đi cưới vợ cách đây hai tháng. chú Lương tận cuối cồn đi hỏi cưới cô hồi năm ngoái cũng mới cưới vợ hôm kia. Nhưng chú Tại chưa quên được cô, ngày ngày vẫn len lén nhìn cô từ sau lưng, nhìn một chút rồi đi.

Hôm nay chắc cũng vậy. Tôi bỏ chú sau lưng chạy ra hướng rẫy. Cô Liêu đang vô chưn mấy cây cà tím trồng quanh rẫy ớt. Những lá cà tím xòe tròn phơn phớt lớp lông tơ, xòe che mất cả bàn tay nhỏ rám nắng của cô. Tôi dừng lại đứng bên cô, mắt hướng về phía bến phà. Nơi đó một chiếc phà cũ kỹ cục mịch đang lù lù tách bến. Chắc ba đi chuyến phà này, chắc chắn như thế, tôi hình như có nhìn thấy cái áo sơ mi màu kem của ba đang giũ phành phạch trong đám hành khách. Tôi nói như reo:

- Cô Liêu ơi, ba con đi chuyến phà này nè.

Cô Liêu hơi ngẩng đầu lên, nhìn theo hướng tay tôi hỏi “vậy hả” rất nhanh rồi cúi xuống những bụi cà, sắn chét bật lên những khối đất nhỏ xốp xộp vương vướng vài sợi rễ cỏ. Tôi chờ cô hỏi ba đi đâu để khoe với cô mai mốt ba về sẽ mua cho tôi đôi chiếu Cà Mau. Ba đã hứa vậy khi từ chối cho tôi đi theo “đường xa lắm, con muốn ba mua cho cái gì, khi về ba mua?”. Tôi không biết Cà Mau có gì nhưng một lần nghe má nói ước gì có đôi chiếu Cà Mau để nằm. Tôi nghĩ chắc là đôi chiếu ấy đẹp lắm, nhiều màu sắc và hoa lá, hay là nằm lên êm lắm hay là ngủ trên đó sẽ mơ thấy bà tiên, bà sẽ ban phép cho ba và má không gây gổ nhau nữa. Nhưng tôi biết má sẽ không bao giờ nói với ba ý muốn đó vì má và ba thường xuyên giận nhau. Tôi ôm cánh tay ba nũng nịu “Ba mua cho con đôi chiếu Cà Mau”. Ba nhìn tôi không giấu được ngạc nhiên, tôi lắc tay ba: “Nghe ba!”, ba cười: “Ừ, thiệt tình!”. Ba thương tôi nhất, ba nói thương cái miệng rộng giống ba của tôi. Ba rất ít tiền và cũng ít đi đâu, nhưng đi đâu cũng không bao giờ quên quà cho tôi, chỉ mình tôi.

Đợi hoài không thấy cô Liêu hỏi gì, mất hứng tôi ngồi xuống vuốt tay vào mặt nham nhám của lá cà. Không cần cô hỏi, tôi vẫn kể:

- Ba đi Cà Mau đám ma bà dì. Ba sẽ mua đôi chiếu Cà Mau. Chắc là gặp đôi chiếu má mừng lắm vì má thích mà. Con cũng thích nữa. Mà cô có thích không?

- Ừ thích, chắc đẹp lắm...

Thấy chưa? Cô Liêu cũng nói đẹp. Nhưng sao cô không nói gì thêm, tay xới liên tục chỉ một gốc cà, mớ đất đã bị cô vằm nhừ nát. Cô Liêu vốn ít nói vậy nhưng cô thương tôi lắm. Ngày nào đi rẫy về cô cũng hái cho tôi những trái thù lù chín, mỗi kỳ bán ớt cô mua cho tôi cây kẹp, cô nói thương cái miệng rộng của tôi “cái miệng gì đâu mà cười là thấy hết tấm lòng”. Những khi rảnh tôi hay chạy ra rẫy để nói chuyện cùng cô, nghe cô kể về những ngày xưa khi cồn Châu Ma còn hoang vắng, cỏ mọc huốt đầu người, đế sậy tràn lan, ông nội cô và ông cố tôi về đây lập nghiệp. Cô kể những ngày còn nhỏ hay cùng những người bạn ra bãi mò hến mò trai, hồi đó bến này chưa lở. Cô nhìn chăm chăm vào bến lở, ánh mắt cô hụt mất bên bờ vực thì thầm: “Có những kỷ niệm đẹp mà mình không thể quên”. Vậy cô có kỷ niệm nào với chú Tại không? “Không có”. Có chớ, những ngày chú đứng nhìn lưng cô. Cô cười: “Con nhỏ này”. Tôi không ngạc nhiên khi thấy chú Tại mê cô.

Tôi cũng như chú, thích nhìn cô. Thích cái dáng gòn gọn lưng áo bà ba bạc màu, bước chân nhẹ như bước chân mèo, mái tóc dài suôn mượt kẹp ngang sau gáy. cô hiền như những thửa đất trên cồn này, hiền nhất là đôi mắt, nhìn vào thấy cả vùng đất cồn hoang vu nào đó thật xa không tiếng động, chỉ có hương đất cồn thoang thoảng. Tôi cũng bắt chước cái nhìn của cô, để tóc dài thường hay túm mớ tóc mỏng manh lấy cái kẹp nhựa nhỏ xíu kẹp ngang, bắt chước cô từng động tác, từng câu nói.



Má không rầy không khen. Ngày ngày má chỉ chăm bẵm vào rẫy bắp, vào những bao bắp vừa thu hoạch sợ ướt sợ khô, ướt quá thì bắp hư mà khô quá thì nhẹ ký. Khi cân bắp cho thương lái xong má ngồi tỉ mẩn đếm từng tấm tiền, sợ bạn hàng đưa nhầm, sợ kẻ trộm vào nhà, sợ ba tôi lấy cắp tiêu xài hay cho ai đó. Má lo xa quá, cả đời ba chỉ có hai cái áo màu kem giống hệt nhau, ai không biết tưởng ba ở dơ độc một cái áo không tắm không giặt, ba không mua sắm gì thêm cho mình, không nghiện bất cứ chất kích thích nào, thỉnh thoảng ba có cần tiền cũng là để mua quà cho tôi, mà tôi thì không phải người lạ. Má có một mối lo gì đó.
Ba về, mối lo nổ đùng ra. Nguyên nhân không phải đến từ đôi chiếu dù nó không đẹp như tưởng tượng của tôi nhưng má tôi rất thích. Mọi chuyện bắt đầu từ chỗ ngoài món quà cho tôi, ba còn mua một xấp vải cho cô Liêu may áo bà ba. Má tôi bắt gặp ngay đúng lúc ba nhắn gởi vào tấm áo cái nhìn tha thiết. Ồn ào nhất trong cuộc cãi vã là tiếng chửi lạc giọng của má, từ miệng má từng tràng những từ ngữ ngứa ngáy lăng loàn dâm ô nhất được nhắm thẳng vào người đàn bà ba đang tơ tưởng. Má nói căm hờn những giọt nước mắt cô Liêu rơi khi nhìn ba gục đầu bên hiên nhà sau mỗi lần ba má gây nhau. Có những giọt nước mắt đó sao?

Từ sau ngày đó, khi nào buồn, khi nào ba không thân thiện với má, má ghim thẳng cái nhìn, ghim thẳng lời nguyền rủa qua nhà đối diện . Má không muốn gì cả, chỉ muốn cô Liêu lập tức biến mất trước mắt má.

Dường như đòn khủng bố có tác dụng. cô Liêu sang nhà tôi cười thật tươi: “Vài hôm nữa em lấy chồng mời anh chị qua dùng ly rượu nhạt, chúc em hạnh phúc trăm năm”. Cô lấy ai? Người thương cô bền bỉ và tốt như chú Tại đã có vợ rồi, chú Lương cũng thế. Cô Liêu ưng ngay một người đàn ông lạ nào đó ở cuối cồn, nghe nói ông ta hơi bị lảng tai, có lần còn co giật. Má tôi yên lòng. Nhưng chiều đó dông bão đổ xuống nhà tôi.

Tiếng gào thét đinh tai của má dội ầm giữa xóm cồn còn hơn cả âm thanh cuồng nộ của dông bão. Tôi tưởng má bị ba đánh nên hớt hải chạy qua. Má đang nắm tóc cô Liêu, ba đang gỡ từng ngón tay quếu chặt của má.

- Đồ ngựa, giựt chồng tao. Ngựa nè. Ngựa nè.

Sau mỗi từ nè má giật ngang mái tóc cô Liêu, vả bốp vào mặt cô. Mặt cô đỏ nhừ, mắt cũng đỏ, nước mắt chảy. Cái áo bà ba bạc màu trên người cô nhăn nhúm lệch lạc. Mái tóc dài rũ xuống rối tơi bời. Cô trợn mắt nhìn ba. Ba né cái nhìn của cô, gào to hơn má:

- Bà muốn chửi, muốn đánh, muốn giết nhắm ngay tôi nè. Tại tôi, tôi là đồ dã thú chớ không phải tại người ta.

- Ông hay quá hé. Tôi bắt được tại trận còn vênh mặt bênh vực nó. Được... được... Má nghiến ngầm kéo dài từng tiếng nói, nhào tới cây chét làm cỏ cô vắt bên vách nhà lao đến bổ thẳng vào cô Liêu. Ba chặn lại bằng chính người ba. Máu đỏ tràn ra đầy mặt ba, chảy ròng xuống ngực áo, nhểu xuống nền ván. Má hoảng loạn dừng tay. Tôi òa khóc.

Ba tôi không chết, chỉ bị một vết thương lớn ở trán và rời khỏi nhà, rời khỏi cồn từ sau ngày đó, không biết vết thương của ba đã lành lặn chưa. Khi mọi chuyện dần phai, tôi thường xuyên nhận được những món tiền ba gửi về với những lời nhắn “Con ráng học!”. Số tiền ba gửi hằng tháng không nhiều lắm, giúp má con tôi sống qua ngày khi rẫy bắp nhà tôi teo dần do bị con sông Tiền ngoạm từng miếng lớn. Và món tiền níu kéo má lây lất với hy vọng ba còn nghĩ tới má con tôi, ba sẽ trở về.

Đám cưới cô Liêu không thành, không phải vì chuyện lùm xùm với ba (ông ta vốn lãng tai mà). Khi ngày cưới gần kề, ông ta đi tắm sông và bị co giật đến chết đuối. Cô Liêu vẫn ra rẫy nhà mình trồng ớt, trồng cà, bước những bước nhẹ như bước chân mèo.

***

Tôi đi tìm bãi bồi lại chạm phải một người đang ngồi thu lu bên bến nước, gió bạt ngang cái áo màu kem sờn rách mỏng manh, lật run rẩy những sợi tóc chớm phai màu. Tôi không biết khi đứng bên cồn nhìn thấy bóng trắng bên này là cái áo hay mái tóc.

Ba tôi khóc, không thấy nước mắt nhưng cái miệng rộng của ba mếu méo xệch. “Ba có lỗi với con, ba không dám trở về xóm cồn dù rất nhớ con”. Tôi hiểu, nếu là tôi, sau sự việc ấy tôi cũng sẽ lặn sâu vào nơi nào đó của dòng sông cuộc đời để không còn nghe ai nhắc đến tên mình.

Rồi ba kể. Ba và cô ấy thân nhau từ khi cô mới hơn năm tuổi. Ba không ngờ cô thương ba. Sau những trục trặc với má, ba rất buồn và buồn hơn khi thấy cô ấy không chịu lấy chồng. Những trận ghen của má đã đẩy cô đến một người đàn ông dị tật. Ba không nỡ nhìn thấy cô ấy cam khổ cả đời nên rủ cô đi. Cô ấy lắc đầu. Ba làm liều nghĩ rằng sẽ cưỡng bức đặt vào tay cô ấy một gia đình hạnh phúc. Nhưng sau chuyện đó cô ấy vẫn không đi. Cô nói, thương ba nhưng cô không thể để vì cô mà ba bỏ gia đình. Cô muốn chứng minh cho tôi thấy cô không phải là người gieo dông gió vào gia đình tôi? Ba tôi thất bại trong tất cả đã mải miết đi. Nhưng ba không thể nào quên được cái lưng áo bạc màu của cô Liêu và không yên tâm cuộc sống của tôi khi rẫy cồn lở từng mảng lớn. Ba quay về nơi này ngày ngày nhìn qua bến lở của cồn, nơi đó có tôi, có cô Liêu trong hai ngôi nhà đối diện...

- Cô có biết ba ở đây không?

- Có khi biết, có khi không,... Hồi đó cô ấy nói thương bến lở nhưng thích bãi bồi. Nhìn bãi bồi nhìn thấy cả tương lai rộng mở. Ba dành tiền mua bãi đất này định đưa cô ấy về đây sống. Nói hết câu đó ba ho khù khụ. Tôi nhìn nơi cổ họng ba, trái cấm đàn ông nhô ra nhọn liễu có cảm giác nó có thể rọc thủng làn da mỏng nhăn nheo của ba rồi lòi ra ngoài đốt xương trắng hếu, vầng trán nhiều nếp nhăn đẩy đùn cái sẹo lồi thêm to như con sâu vắt ngang giữa trán. Tôi nhìn quanh căn chòi, thấy những hũ chao rỗng nằm đủ kiểu, ám đầy bụi chỏng chơ với mớ củi điên điển ở góc chòi. Trên cái giàn nhỏ bằng tre, mấy đọt rau muống nằm vắt vẻo, héo queo...

Tôi đi tìm thuốc trị bệnh mất ngủ cho má và ghé lại nơi cô Liêu làm cỏ ớt. Nghe tôi nói chuyện, nghe tôi xin lỗi tay cô vẫn làm y như mười mấy năm về trước nhưng tay run, môi cũng run. “Con nhỏ này bày đặt không hà!”. Cô không nhìn thẳng tôi mà nhìn chăm chăm vào những bụi cỏ, sắn chét liên tục bật lên những gốc cỏ, một lúc ngước lên nhìn tôi cười. Miệng cô cười, mắt cô cũng cười nhưng tay không rời cây chét. Hình như cây chét là nơi để cô bám víu cho khỏi ngã suốt mười mấy năm qua, sống thản nhiên bên bến lở.

Tôi hỏi sông Tiền bao lâu nữa bến mới lại bồi. Vì sao mỗi lần đem đất bên này bồi đắp bên kia, lòng sông lại cuộn sóng sục sôi, lại oằn mình ngầu đỏ? Sông Tiền lặng lờ trôi như người vô tư không màng thế cuộc, nó đã trong trẻo rồi khi làm đúng sứ mạng một con sông. Tôi cũng muốn mình trong trẻo hơn. Bất chợt tôi hỏi cô:

- Cô còn thương con không?

Cô nhìn tôi nhưng không hỏi. Cô biết tôi còn một yêu sách nào đó trên nền tảng tấm lòng cô.

- Nếu còn thương con, hãy giúp con chăm sóc ba để... con an tâm chăm sóc má.

Cô bỏ dở bàn tay đang túm bụi cỏ ngước nhìn tôi, mắt cô ngân ngấn. Hình ảnh cô trước mắt tôi cũng sắp nhòe ra nhưng tôi không cho nó làm tròn điều đó.

Ngoài xa kia sông Tiền vào hạn, nước trong veo như có thể nhìn thấy được tận đáy sông.
Truyện ngắn của Võ Diệu Thanh

Yêu trên dòng kênh Tắt


Dòng kênh Tắt bắt đầu vào hạn. Út Đào ngồi xổm trên bè, tay cầm vợt lòn vào cửa bè vớt cá, úp chụp vào cần xé. Cô gái đưa tay còn lại lau mồ hôi trên thái dương, vén tóc nhét vào trên vành tai. Tóc mai chỗ vầng trán không nếp nhăn bị mồ hôi nhoè bết vào nhau chực chấm vào đuôi đôi mắt tròn. Làn da bánh mật thắm nắng ửng lên. Vậy mà gương mặt Đào không tươi được, thậm chí sa sầm khi cô đưa ánh nhìn sang người bên cạnh


Nhàn ngồi cứng đơ, mắt không động đậy, gương mặt rám nắng tối sâm sẩm như bầu trời trước trận mưa chiều. Mớ tóc hơi quăn của hắn mấy ngày nay không màng gội đã sơ cứng như rễ tre. Mấy con ruồi bâu vào giỏ cá ươn, bâu lây vào tóc, vào mũi, vào miệng có bờ môi hơi chì, hơi chẻ, hơi ngố của hắn. Nhàn hình như đang chăm chú lắng nghe âm thanh nào đó.


Út Đào cũng dừng tay nghe thử. Chẳng có âm thanh gì đáng nghe ngoại trừ tiếng ruồi vo vo và tiếng xèm xẹp của mấy con cá ươn. Cạnh Nhàn, phía trong giỏ, những cái bụng cá trắng trương phình, chỗ gần đuôi cá chảy ra dòng nước nhờn, xanh màu mật, bắt đầu bốc mùi khăn khẳn. Nắng càng cao, giỏ cá chỗ Nhàn càng có vẻ đầy lên thêm dù hắn đã dừng tay vớt từ lâu. Cá ở đâu mà nhiều, vớt đợt này chưa hết đợt khác nổi lên. Cô có cảm giác cá đang nằm sắp lớp ở dưới đáy bè chờ đủ giờ đủ khắc đủ ươn là lần lượt nổi lên, cá trắng nổi trước cá đen nổi sau trật tự thấy phát rầu.


Đào muốn nín thở theo từng đợt cá nổi lên mặt nước. Nhàn đang đổ rạp tinh thần ngay trong cái dáng sừng sững thản nhiên kia. Thèm nhìn thấy dáng hắn oằn mình bưng cám cho cá ăn, chỉ khi đó dòng kênh Tắt và những người đang trên dòng kênh này còn chỗ trong lòng hắn.


Đó là những ngày giữa cuối mùa mưa, độ giờ này, Nhàn đang nắm đầy tay mấy viên cám ném chủm chủm xuống bè. Lũ cá háu ăn quẫy đuôi ướt cả áo hắn. Bè cá ồn ào như mọi âm thanh của dòng kênh đổ hết về đây, cộng thêm tiếng Nhàn nhóng lên bờ chọc ghẹo Út Đào:


- Út Đào ơi, nấu cơm xong chưa, qua đây nói chuyện với tụi nó! Bà mua toàn cá trống, thiếu bà chúng quậy tưng, hổng chịu ăn gì cả.


- Tụi nó có ông mê quá trời cần chi tui.


Út Đào nói vậy chớ cũng tê tái bớt củi nồi cơm, chạy ào xuống bè. Nhàn vẫn đùa dai, miệng huyên thuyên tìm lời chọc ghẹo Út. Mắt hắn vẫn dán vào lũ cá, thỉnh thoảng đưa ánh mắt rực sáng nhìn xa vào dòng kênh Tắt, nhìn miếng ruộng nhỏ cạnh bờ đê. Ở đó từ nhiều năm về trước nhà của Nhàn cũng có vài công đất ruộng.

Nhưng hai mùa nước nổi, ba đổ bệnh qua đời, mẹ cũng bỏ ngủ bỏ ăn hết một mùa mưa rồi theo ba. Nhàn bán hai công đất cho nhà Út Tặng để trả nợ. Giờ quanh quất chỉ còn bờ kênh, hai nắm mộ đất trên bờ, bóng một cây còng che mát cả khúc kênh là còn thuộc về Nhàn. Tới mùa gặt nằm trên ngôi nhà nhỏ của Nhàn có thể nghe tiếng cúm núm gọi mùa ấm như hơi thở mẹ nhai trầu hồi còn sống. Mấy thứ đó góp phần làm Nhàn nấn ná lại miền quê này cộng thêm Sài Gòn...


- Sài Gòn chán lắm Út Đào ơi. Người ta sống như chạy, suốt ngày này qua ngày khác. Tui lên đó có mấy ngày chán muốn nghỉ sống”.


- Sài Gòn cái gì cũng phải mua. Muốn có một người bạn nói chuyện cũng phải mua hai ly cà phê mới có chỗ ngồi. Còn một người bạn như Út Đào thì vô phương.”


- Sài Gòn...


- Sài Gòn...


Út Đào thấy Sài Gòn đã được Nhàn mổ xẻ đến từng góc phố ngã đường. Hắn muốn thu nhỏ Sài Gòn bằng nắm tay để ngày ngày được nhìn thấy một người.


Nghe hắn nói riết, cô gái có cái lưng ngắn thắt ngang eo, cấy lúa giỏi hơn cầm lái xe máy, chưa từng đi Sài Gòn cũng cảm thấy Sài Gòn ở kế bên gốc cây gáo, cạnh con kênh Tắt trước nhà.


- Ông ghét Sài Gòn vậy sao không lên trên đó phứt cho rồi.


Nhàn nhìn Út Đào bẽn lẽn. Út Đào hiểu Nhàn hơn cả bản thân hắn. Ngày Nhàn đứng dưới bến nhìn bóng Thúy bước lên xe đi thẳng vào trong, chìm vào mấy hàng ghế chỉ còn lô nhô những cái đầu, Nhàn thở một hơi chậm và dài. Nhàn buồn cũng phải, một cuộc tình dài chỉ tồn mỗi cái quay lưng và một lời nhắn, mà nhắn cho Út Đào mới giận “ Út Đào ơi nhớ vàm kinh Tắt muốn đứng tim” Nhàn cằn nhằn vàm kinh Tắt buồn muốn chết có gì đáng nhớ đâu? Thúy nhắn tiếp “Lâu lâu Thúy về thăm. Về thăm rồi lại đi chớ sống ở đó phải có ruộng chục, ruộng trăm như nhà Út Tặng mới ngóc đầu lên nổi”. Rồi Nhàn cũng đi theo, nhưng cứ bỏ ngủ bỏ ăn vì nhịp sống công nghiệp của Sài Gòn quá hối hả, quá căng thẳng. Nhàn ốm xanh ốm xao hết bệnh nọ đến bệnh kia, buồn bã mang ba lô về xứ.


Út Đào ngồi giữa hai người bạn cô đã chơi thân từ thời niên thiếu, thấy tội nghiệp cho những người yêu nhau. Như cô có phải tốt không. Ba răn đe “con gái con đứa học chi nhiều nồi cơm không biết nấu, mai mốt về làm dâu bị mẹ chồng mắng vốn cho muối mặt”. Út Đào nghỉ học thật sớm rồi chẳng bao lâu được tiếng là cô gái cần mẫn nhất vùng. Mới dậy thì, những đám khá giả trong vùng đã nhờ mối mai dạm hỏi. Sắp tới chọn trong mớ đó một anh coi được, khoác áo cô dâu thì thành người lớn, cuộc đời “khỏe re như bò kéo xe”...


Út Đào thấy đời mình không còn gì phải bận tâm. Chỉ lo cho Nhàn và Thuý. Thương nhau từ hồi mười ba mười bốn, đợi nhau đến ngoài hai mươi mới giật mình nhận ra, không hợp nhau về nơi ăn chốn ở... Hai đứa chia hai nơi ôm nặng trong lòng nỗi nhớ. Rồi biết có bền lòng chặt dạ chờ nhau không, chỗ nhỏ Thúy làm việc nam thanh nữ tú dập dìu... Tội cho Nhàn.


Bởi vậy mà thấy Nhàn lui cui đốn tre bó thành bó, gom tiền dựng bè, cô đã đi lùng khắp miệt kinh Ngang tìm cá giống. Phải lựa giống cá thật dễ nuôi, chịu đựng được cái nắng của mùa hạn thắng kẹo nước kinh Tắt và phải mau lớn, ăn ngon, bán được. Nhàn chăm chỉ vậy, có Út Đào giúp một tay thì hổng mấy hồi dư dả, hổng mấy hồi cho Thúy thấy nước ở kênh này muôn đời đủ ngọt, đủ mát, không chỉ mấy cụm lục bình bóng mượt chòm lá tròn quay mà còn đủ nuôi sống những con người cần cù chịu khó.


Từ hồi có bè cá, Nhàn cũng bớt thẫn thờ, mỗi lúc đi uống cà phê không còn thời gian dừng lại lâu bên cầu vàm nhìn mấy chiếc xe đời mới chạy tuyến chợ Huyện - kinh Tắt -Sài Gòn, phàn nàn sao xe đi về đầy ắp người mà không một lần dừng nơi đầu Vàm xuống khách...


Hắn bám riết với bè cá, ít nhắc tới Sài Gòn:


- Bà Út chọn cá tốt quá. Chúng thiệt mau lớn, đà này non hai tháng nữa cất bè...


Đào cười híp cả mắt, rung cả vai, vô tư như lúc lắc đầu trước đám dạm hỏi của Út Tặng.


- Thiệt hả? Mai mốt bán cá có lời, nhớ chia...


Chia gì? Tiền hả? Ở xứ này chỉ có nhà Út Tặng mới có lắm tiền. Nhàn chỉ có mỗi tình yêu đã để vào cái lưng áo của Thúy rồi bám theo đó lên tận Sài Gòn, có mỗi nỗi ganh tị hắn đã ganh tị với ánh đèn đô thị rực rỡ sắc màu, có duy nhất nỗi đam mê hắn đã dành để nghe tiếng cá quẫy đuôi. Mấy cái đó Út Đào không cần sao?


Vậy mà hắn có húng hắng ho, lũ cá quẫy đuôi ít một chút, Út Đào chỉ lưng chén cơm đã bỏ đũa, lăng xăng xuống bến. Má lo lắng nhìn con gái, hỏi với theo “Sao ăn ít vậy con?”. “Dạ, con mới ăn bún hồi lúc đi chợ mua thuốc trị bệnh cá giùm Nhàn”. Má không dám mở lời cấm cản nhưng cũng nói gần nói xa. “ Cái thằng cố chấp. Loại người như nó thương ai thương tới chết” Út Đào nén một hơi thở dài sũng ướt, họa theo. “ Bởi vậy mới nói. Thằng chả tệ lắm má ơi. Sài Gòn vui vậy, náo nhiệt vậy mà ở mới ba bữa chả đã co giò chạy tuốt về đây. Kệ, tiếp tay để chả mau dư dả có chút đỉnh tiền làm vốn rồi chịu rước Thúy về. Không lẽ mỗi đứa một nơi vầy hoài sao tiện” Đào tính rồi. Sau mùa cá này nếu Thúy không về (mong sao Thúy chịu về)!? Út Đào sẽ gom hết vốn lẫn lãi phụ với Nhàn đóng một cái bè lớn hơn, học kỹ thuật nuôi kỹ hơn. Lúc đó Nhàn chắc sẽ bận bịu lắm. Cô dự tính cho kế hoạch gần mười năm, hai mươi năm và lâu sau nữa... Nghĩ tới đó nhịp tim đập mất trật tự, hai má căng đầy tỏa những mạch máu hồng li ti càng ửng rộ lên. Út Tặng-chàng trai sinh ra trong một gia đình giàu có nhất vùng nhưng cũng được tiếng nhà trùm chỉ- hôm đi thăm ruộng ngang vàm kinh Tắt nhìn thấy đôi má ấy một lần, không biết ất giáp gì về ngủ cứ nói mớ hoài, bị từ hôn cũng không bỏ được thói quen đi thăm ruộng mỗi ngày hai lượt, chân nọ đá chân kia trước nhà người con gái có nụ cười quê thiệt quê mà có duyên động trời. Út Đào nhìn cái dáng ục ịch của anh ta cười... tội nghiệp. Cô còn bao nhiêu dự tính khác không dính gì đến Út Tặng.


Bao nhiêu dự tính của Đào sau chỉ một đêm... Xế trưa sau cái đêm ấy, quanh quất chỉ có tiếng nước nhiễu tỏn tỏn từ giỏ cá ươn xuống bè. Mấy chục triệu Nhàn cùng Út Đào vay đổ vào bè đã biến thành mấy giỏ cá ươn. Bán. Người ta ngại thuốc độc không mua. Bỏ. Làm hôi hám cả dòng kênh. Hai người vừa phải vớt cá trong bè vừa phải vớt cá ngoài kênh đem... cho người ta ủ nước mắm. Đang vớt cá đôi lần Đào nhìn theo cái nhìn của Nhàn, dừng mắt đúng dòng nước trong leo lẻo chảy từ ruộng xuống. Nước trong lắm nhìn tưởng uống được, thậm chí rất mát.


Hôm trước, Đào cùng Nhàn đi ngược theo dòng mương tiêu này nhặt ốc bươu vàng về xay cho cá ăn, đi vài chục thước lại va nhằm vỏ chai của những loại thuốc độc. Thuốc trong chai đã vào cả ruộng. Mấy con chạch, con lươn rút tận đáy bùn cũng trồi lên tìm chỗ chết. Út nhìn thấy vài con ếch nằm ngay trên vũng nước đọng gần bờ mẫu mà rờn rợn trong người. Thuốc bảo vệ thực vật tàn sát cả lũ thiên địch. Biết làm sao? Đi thăm ruộng nào cũng thấy, lũ ốc bươu vàng vặn cái mông nhọn hoắt gặm hạt giống như kẻ cướp ngày ngậm mòn sự sống... Không ai đủ kiên nhẫn suy tính, họ đổ vào ruộng bất cứ chất gì có thể diệt được ốc. Có những chất lưu dẫn cực độc. Dòng nước từ ruộng đã chảy ngược ra kênh, chảy tới đâu cá lắc đầu bỏ ăn, phình bụng tới đó...


Giấc mơ “muốn giàu nuôi cá” của Nhàn sượng trân như mấy củ khoai sùng trong tay người đói bị yếu đường ruột. Nước dòng kênh lúc này chỉ thích hợp để mấy cụm lục bình trôi nhởn nhơ phè phỡn.


- Mình trồng lục bình lấy dây bán Út Đào ơi!


Đào nhăn mặt y như Nhàn moi hết ruột gan mình phơi ra nắng.


Nhàn lại rảnh rỗi đi trầm quán cà phê, chắc lại dừng chân thật lâu bên cầu vàm. Khi hắn về ghé qua nhà Đào, đôi mắt hắn lơ mơ như chứa cả một cánh đồng hoang thật lớn, đi hoài không tới.


- Út Đào ơi! Chắc là tui phải... đi Sài Gòn .


Đào ngồi phịch xuống ghế. Nhàn đã ra phán quyết sau cùng. Hắn còn không thuộc về hắn huống hồ ai đó trên dòng kênh này. Những bóng cây, miếng ruộng cả hai nấm mộ của song thân chỉ gợi nỗi ngậm ngùi. Nhàn chết mất trên mảnh đất này, ngay mùa hạn năm nay. Út Đào hít một hơi thật mạnh cho căng cả lồng ngực, nuốt ực cái gì đó đang chặn ngang ngực, nheo mắt tỏ vẻ lém lỉnh nhìn Nhàn, nhoẻn miệng cười tỉnh khô:


- Chớ chờ gì nữa. Từ đây lên đó đâu có bao xa lại cũng không qua sông Ngân Hà thì mắc mớ gì ngồi đây ôm nhớ. Đi đi! Làm kiếm tiền về trả nợ cho tui. Mấy lúc này chỉ có Thy mới dựng ông dậy nổi.


- Nhưng không biết Thúy chịu thương tui không nữa.


Đào lại nuốt ực hơi thở, cố lấy giọng thật trong, thật tỉnh:


- Sao mà không? Nhưng nhớ bữa đám cưới tôi với Út Tặng rủ Thúy về... đưa dâu nghen!


- Đào ưng Út Tặng rồi hả? Sao lại ưng?- Nhàn trợn mắt lên lại nhíu đôi mày nhìn Đào y như trước mặt có một con người ngoài hành tinh vừa đáp xuống.


- Ông này lạ. Không lẽ ở đó bắt ốc làm mọi ông suốt đời. Làm ăn chung với ông xui thấy mồ. Mấy con cá tự do ngoài bè cũng lây xui ông mà bỏ mạng. Tránh ông càng xa càng tốt. Tại con Thúy nợ ông nên... ông mới nặng tình với nó.


- Sao lúc hổm Út nói Út Tặng giống thùng phi biết đi, còn nói nhà đó giàu nhờ keo kiệt, về đó cực.


- Chớ, về đâu không cực...?


Đào tránh cái nhìn của Nhàn, nhìn mát mắt dòng kênh Tắt đến tận nhà Út Tặng. Từ đây đến đó chỉ đi một đỗi đường mà sao Đào thấy lạ như một vùng nào đó khác xa lắm ngoài trái đất. Mai mốt thế nào Đào cũng theo Út Tặng về bên này thăm ruộng. Chà, nhìn bến nhỏ nơi ba người bạn bước lên bước xuống lấy nước rồi ngồi lại tán dóc, thấy mặt nước lưng chừng bến lại nhớ bè cá của Nhàn cho mà coi. Nhớ mấy ngày giữa mùa mưa cùng Nhàn vắt những nắm cám ném chủm chủm xuống bè. Nhớ tiếng lũ cá háu ăn quẫy náo cả dòng kênh. Lại nhớ hôm cầm vợt vớt cá với Nhàn, cá nổi lên từng đợt... Nghĩ cũng lạ, đang ở quê mà càng nghĩ càng nhớ quê đến phát khóc. Cô quệt nước mắt đứng lên còn tự cười mình. Về nhà người ta công việc đăng đăng đê đê, rồi con rồi cái rồi ruộng rồi vườn, có ở không đâu mà buồn mà nhớ.
Truyện ngắn của VÕ DIỆU THANH

Tập Truyện Vui Hoài Cảm-

Tác giả: Hoài Cảm
Ăn Nói Vô DuyênAnh nè hôm nay tết anh qua chúc tết cho tiá đi... mà nè anh nói chuyện không duyên gì lắm cả làng xóm đều biết vậy... cho nên chúc xong rồi về ngay đừng có ở đó nói chuyện vòng vo tam quốc nha chưa... Rồi chuẩn bị đi đi... không thôi hết ngày.

- Nhưng mà em à... em biết tính ăn nói của anh quá mà... sao mà còn kêu anh qua đó chúc tết cho tiá làm gì... khổ ghê !!!